Cách so sánh chi phí giữa hai nơi mà cho kết quả dùng được không dựa vào chỉ số chung, mà dựa vào giỏ chi tiêu thật của chính gia đình mình.
Nó tốn công hơn một chút nhưng cho câu trả lời về đúng hoàn cảnh của mình, thay vì về một gia đình giả định.
Bước một: viết ra giỏ thật của mình
Liệt kê các khoản theo cơ cấu đã nói: nhà, đi lại, y tế, ăn uống, thuế, cộng bốn nhóm chi phí hay bị bỏ sót.
Ghi tỉ trọng tương đối giữa chúng, không cần con số chính xác.
Điều quan trọng là biết khoản nào chiếm phần lớn trong ngân sách của chính mình.
Vì chỉ những khoản ấy mới đáng so sánh kỹ; các khoản nhỏ chênh lệch cũng không đổi kết luận.
Bước hai: chỉ so những khoản chênh mạnh
Ba khoản đáng so là nhà ở, đi lại và thuế.
Nhà ở thì so ở mức khu vực cụ thể, không so ở mức thành phố.
Đi lại thì so bằng quãng đường thật từ nơi định ở tới những nơi hay đi.
Thuế thì so bằng tổng gánh nặng cả ba tầng với hoàn cảnh của mình, chứ không so từng loại thuế.
Bước ba: đặt vế thu nhập vào cùng phép so
Chi phí một mình không nói lên điều gì, vì thu nhập và chi phí có xu hướng đi cùng chiều.
Câu hỏi đúng là: với ngành nghề của mình, mức thu nhập ở mỗi nơi ra sao, và sau khi trừ chi phí thì phần còn lại ở đâu lớn hơn.
Dữ liệu về mức lương theo ngành và theo vùng được các cơ quan thống kê lao động công bố công khai.
Đây là phép so mà nhiều người bỏ qua, và bỏ qua nó dễ dẫn tới việc chọn một nơi rẻ nhưng không có việc trong ngành của mình.
Bước bốn: tính những thứ không quy ra tiền được
Thời gian đi lại mỗi ngày.
Khoảng cách tới người thân và tới cộng đồng quen thuộc.
Khí hậu và việc mình chịu được kiểu nào.
Ba thứ này không có trong bảng so sánh nào nhưng ảnh hưởng tới chất lượng sống nhiều hơn phần lớn các khoản tiền.
Bước năm: nghĩ theo giai đoạn chứ không theo một thời điểm
Một phép so chỉ dựa vào hoàn cảnh hôm nay dễ bỏ sót điều quan trọng nhất: hoàn cảnh sẽ đổi.
Gia đình có con nhỏ sẽ chuyển từ chi phí trông trẻ sang chi phí gắn với trường học, rồi tới giai đoạn con học lên cao.
Mỗi giai đoạn ấy làm thay đổi trọng số giữa các khoản, nên một nơi hợp ở giai đoạn này có thể kém hợp ở giai đoạn sau.
Cách xử lý không phải cố tìm một nơi tối ưu cho mọi giai đoạn — nơi như vậy hiếm khi tồn tại — mà là biết trước rằng có thể sẽ phải điều chỉnh.
Và vì việc chuyển vùng trong nước Mỹ là chuyện bình thường, việc chọn nơi hợp cho giai đoạn hiện tại là một quyết định hoàn toàn hợp lý chứ không phải sự thiếu tính toán dài hạn.
Sai lầm hay gặp khi so sánh
So một nơi đắt ở mức khu vực trung tâm với một nơi rẻ ở mức vùng ven — đây là so hai thứ khác nhau.
Quên vế thu nhập, hoặc giả định thu nhập giữ nguyên khi chuyển vùng.
Chỉ nhìn tiền nhà mà bỏ qua đi lại và thuế.
Và dùng con số nghe được từ người quen mà không hỏi họ sống ở khu vực nào và trong hoàn cảnh nào.
Khi nào nên dừng so sánh
Có một điểm mà việc so thêm không còn tạo ra thông tin mới, và nhận ra điểm ấy cũng là một phần của phương pháp.
Thường nó đến khi hai nơi còn lại đã gần nhau ở ba khoản lớn, và khác biệt còn lại thuộc về những thứ không quy ra tiền được.
Ở đó, thêm dữ liệu không giúp gì nữa — quyết định trở thành chuyện ưu tiên cái gì hơn, mà ưu tiên thì không có đáp án đúng.
Kéo dài việc so sánh ở giai đoạn ấy thường chỉ làm quyết định bị hoãn chứ không làm nó tốt hơn.
Và vì việc chuyển vùng ở đây không phải chuyện bất thường, một lựa chọn hợp lý hôm nay đủ tốt — nó không cần phải là lựa chọn duy nhất đúng cho cả phần đời còn lại.
Điều không đổi dù so cách nào
Không có nơi nào rẻ hơn về mọi mặt: mỗi nơi nhẹ ở khoản này và nặng ở khoản khác.
Và mọi so sánh đều chỉ đúng với một hoàn cảnh cụ thể tại một thời điểm.
Nghĩa là kết quả của phép so này nên được xem lại nếu hoàn cảnh gia đình thay đổi đáng kể.
Mọi con số cần cho phép so — chi phí nhà ở, cơ cấu thuế, mức lương theo ngành và vùng — đều được các cơ quan thống kê, cơ quan thuế và chính quyền bang công bố công khai và cập nhật.
Nên bắt đầu so sánh chi phí từ đâu?
Từ giỏ chi tiêu thật của chính gia đình mình — biết khoản nào chiếm phần lớn ngân sách, vì chỉ những khoản ấy mới đáng so kỹ.
Những khoản nào đáng so nhất?
Nhà ở, đi lại và thuế — ba khoản chênh lệch mạnh nhất giữa các nơi; giá hàng hoá thông thường chênh ít hơn nhiều.
Vì sao phải đặt vế thu nhập vào phép so?
Vì thu nhập và chi phí có xu hướng đi cùng chiều — bỏ qua vế này dễ dẫn tới chọn một nơi rẻ nhưng không có việc trong ngành của mình.
Có nơi nào rẻ hơn về mọi mặt không?
Không. Mỗi nơi nhẹ ở khoản này và nặng ở khoản khác, và mọi so sánh chỉ đúng với một hoàn cảnh cụ thể tại một thời điểm.